Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy rẫy những tệ nạn, như bạo lực, ma túy, buôn lậu, tham nhũng, ô nhiễm môi trường, bệnh tật, nghèo đói. Những tệ nạn này không những gây hại cho cá nhân, gia đình, cộng đồng mà còn làm nguy hiểm cho sự phát triển bền vững của quốc gia và thế giới. Nhưng hầu hết mọi người dường như lại chọn sự thờ ơ, im lặng với những sự kiện đó nếu chuyện đó không liên quan đến mình.

Đây là một thái độ vô trách nhiệm và nguy hiểm. Khi chúng ta im lặng quá lâu thì chúng ta có thể thấy các tệ nạn xã hội vượt quá mức kiểm soát. Chúng ta không thể để mặc cho những kẻ vi phạm pháp luật hoành hành và làm tổn thương cuộc sống của chúng ta. Chúng ta phải dùng rất nhiều các biện pháp khác nhau như là tăng thêm đạo luật, tăng thêm công quyền, tăng thêm các hệ thống giám sát, các biện pháp an ninh để thanh lọc lại các nền kinh tế, nền chính trị, sự vận hành của xã hội cũng như chống lại toàn bộ những con người vi phạm pháp luật.
Nhưng trước hết, chúng ta phải lên tiếng khi thấy sai trái. Lên tiếng không có nghĩa là chúng ta phải chửi bới hay gây hấn. Chúng ta có thể nói một cách có trí tuệ và lịch sự để bày tỏ quan điểm và yêu cầu công lý. Khi chúng ta im lặng cho qua, nghĩa là bản thể bên trong đó, phải tin tưởng vào một vị Đấng nào đó hoặc nếu không bạn sẽ bị đọa, bị đày vào địa ngục, v.v. Từ đó chúng ta xây dựng và tôn thờ các môn đạo trở thành một đức tin. Đây chính là sự u mê mù quáng mà bạn vẫn hay nhắc đến.

Bạn cần hiểu rằng, mỗi khi chúng ta thỏa hiệp và hành xử không chuẩn chỉnh cũng như đồng ý với những sai trái đang tồn tại trong mình và người khác thì bản chất chúng ta đang là cửa ngõ chấp nhận cho những lỗi lầm đó tồn tại và trú ngụ trong cơ thể mình. Đó chính là địa ngục. Chúng ta sẽ bóp méo các nội tạng của mình và khi nội tạng tiếp nhận nhiều nguồn năng lượng có tần số càng thấp thì chúng sẽ hút các tế bào đi sâu vào trong trũng năng lượng. Từ đó bên trong cơ thể chúng ta sẽ có những vết lủng, nếu càng sâu dày thì hình tướng chúng ta sẽ càng lồi lõm.

Đây là kết quả của việc chúng ta đã “nhắm mắt làm ngơ” cho những sai lầm khác nhau và cho phép các lỗi chi tiết nhỏ được trở nên “bình thường hóa” đến khi chúng trở thành vấn đề nghiêm trọng, tạo thành một thói quen, tạo thành gốc rễ ăn sâu vào cơ thể chúng ta. Những bản chất xấu xa của xã hội đã được hình thành từ hàng ngàn năm qua và không dễ dàng để thay đổi. Chúng ta không thể chỉ trông mong vào các biện pháp ngoại vi mà phải đi vào bản chất của vấn đề. Chúng ta phải tự giác và tự lực để cải thiện bản thân và góp phần cải thiện xã hội. Chúng ta phải có tinh thần tự do, tự trị và tự chủ để không bị áp đặt hay lôi kéo vào những môn đạo hay vị Đấng không có căn cứ. Chúng ta phải có con mắt trí huệ để quan sát, phân tích và đánh giá mọi thứ một cách khách quan và khoa học.

Biên soạn: Ngọc Khanh

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *