Bản chất tâm trí của chúng ta rất tĩnh lặng, không có thông tin dữ liệu. Điều đó không đồng nghĩa với việc chúng ta không có trí tuệ, không có kiến thức hay bị đơ cảm xúc mà thay vào đó vẫn rất tỉnh táo và thông tuệ, nhạy bén và linh hoạt. Đây là trạng thái mà người tu cần phân biệt, nếu không chúng ta sẽ luôn bị mắc kẹt trong chính những mạng lưới của mình. Nhưng trong trường hợp những phần, những bản thể của bạn bị giam trong những nơi u tối theo thời gian lâu dài thì họ sẽ không còn khả năng chống cự với hiểm nguy, từ đó họ tự động buông xuôi và bỏ mặc cho những thứ đang diễn ra với mình. Ngoài ra, nếu chúng ta lúc nào cũng thờ ơ, không có tư duy bảo vệ cho những bản thể, những phần của mình ở bên trong thì dù thông tin dữ liệu có đến thì bản thân họ sẽ không tiếp nhận và không còn muốn truyền tải cho cơ thể vật lý chúng ta nữa. Do đó nếu không hiểu được điều này thì dù chúng ta tu môn đạo nào cũng đều bị bệnh, vì chúng ta đã dựa dẫm bản thân vào một điều vi diệu nào đó cứu mình thay vì học cách quan sát tư duy, cảm xúc, cảm giác của cơ thể để từ đó tự thân nỗ lực cứu các phần, các bộ của mình thoát ra khỏi bóng tối. Theo thời gian, những mạng lưới liên kết từ các kiếp, các chiều không gian, các tầng cõi sẽ làm chủ cơ thể chúng ta dẫn đến việc dòng chảy máu huyết bản thân đang nuôi dưỡng cho những mạng lưới, tâm trí, cơ sở dữ liệu khác không phải của mình. Vậy khi rời bỏ cơ thể, chúng ta chẳng còn lại gì và cứ diễn tiếp như thế qua những kiếp trải nghiệm khác, từ đó tạo nên các tầng lớp chồng lặp dày đặc khiến bản thân dần trở nên vô cảm, không còn tư duy trí tuệ sáng suốt, không còn cảm nhận hạnh phúc thật sự, không còn thấu suốt được ý nghĩa của cuộc sống, kể cả khi chúng ta vẫn đang học và làm việc thì chúng ta cũng không là con người đúng với bản chất mình phải trở thành.
Bạn hãy hình dung tế bào của mình mỗi ngày đều được thay mới, được tái sinh và trải qua quá trình phân chia tế bào. Do vậy, những mạng lưới thông tin sẽ liên tục chồng lặp đan xen lên các tế bào đang hiển hiện trên cơ thể mình. Khi những lớp tế bào chết bong ra thì những thông tin dữ liệu cũ sẽ di chuyển lên trên các hệ thống tế bào mới, từ đó lý giải được nguyên nhân vì sao chúng ta có ký ức của những kiếp trước, bởi vì những lớp mạng lưới vẫn hoạt động rất nhanh và liên tục mỗi giây. Đây là một trong những cách mà Vũ Trụ đang vận hành và là cách mà toàn bộ chúng ta đang tiến hóa. Khi chúng ta rời bỏ thể xác, các thông tin dữ liệu của chúng ta vẫn tiếp tục di chuyển qua các lớp tế bào mới. Trong trường hợp nếu các thông tin dữ liệu nằm trên tế bào chết chưa chuyển đổi hết tất cả đi qua cơ thể mới thì chúng ta sẽ bị lạc mất một phần ký ức của mình. Điều này có nghĩa là các thông tin dữ liệu của chúng ta đang bị di chuyển ra ngoài không gian, nếu như chúng đi qua những khía cạnh môi trường khác nhau như chất dơ, chất thải, các vị trí nhiễm bẩn, bệnh tật,…thì tất cả về mặt bản chất vẫn sẽ tiếp tục di truyền đi theo chu kỳ sống vào trong cơ thể chúng ta hiện tại, từ đó hệ thống Vũ Trụ của chúng ta bị nhiễm ô. Như vậy, nếu tất cả chúng ta không làm sạch các thông tin ký ức trong các tế bào thì các dữ liệu đó sẽ bị tác động liên tục theo thời gian và con người bị nhiễm bẩn. Chưa kể đến máu huyết, chất dịch,…của chúng ta đi ra khỏi cơ thể thông qua các hoạt động khác nhau trong suốt quá trình sinh sống. Như vậy, khi chúng ta hiến máu, hiến tạng, tiếp xúc chạm cơ thể với nhau là chúng ta đang trao đổi thông tin lẫn nhau và di chuyển dòng ký ức của mình qua cơ thể đối phương. Do đó chúng ta thường có ký ức của người khác, đặc biệt là trong mối quan hệ tình yêu hay bạn bè, bởi vì chúng ta đang lưu hành ký ức trên các hệ thống tế bào qua các mạng lưới chi tiết dày đặc bên trong. Ngoài ra, các mạng lưới hệ thống này có màu sắc, số lượng và trật tự phân bổ của nó sẽ thể hiện thông qua cơ thể của bạn. Ví dụ một người nhìn có vẻ sáng sủa đồng nghĩa các lớp chi tiết bên trong có rất nhiều màu sắc, tuy nhiên chưa chắc là họ tốt vì thông tin dữ liệu cũng như trật tự sắp xếp bên trong có thể bị đảo chiều hoặc chồng lặp liên tục lên nhau. Do vậy chúng ta không thể đánh giá một người thông qua hình dáng bên ngoài hay những kiến thức mà họ thể hiện, bởi vì chúng ta không chắc chắn được liệu những thứ họ đang sở hữu có thật sự là của chính họ hay không.
Các nhà nghiên cứu khoa học đã chứng minh tổ tiên của loài người là các loài vi khuẩn, họ tìm ra những tính chất của đa dạng loài sinh vật nằm trong chuỗi ADN con người. Điều này mang ý nghĩa rằng mỗi chúng ta đều đang thừa hưởng những đặc tính của những sinh vật đó. Như vậy, nếu những giống loài vẫn còn hoạt động trong quá khứ và song song tồn tại với hiện tại của chúng ta thì tất cả những thứ đang tác động đến chúng sẽ tiếp tục diễn ra trong cơ thể mình. Do đó, trong trường hợp bạn bỗng dưng có các hiện tượng như ớn lạnh, mệt mỏi thì rất có thể quá khứ hay tương lai đang diễn ra các hoạt động, sự kiện làm ảnh hưởng đến chúng ta ở hiện tại. Ngoài ra, các thông tin trên các dòng thời gian luôn có khả năng bị thay đổi ngay trong thời điểm bạn đang hoạt động, chỉ cần một điểm trên hệ thống Quá Khứ – Hiện Tại – Tương Lai thay đổi thì ở các dòng thời gian khác sẽ thay đổi. Từ đó mà trong một ngày chúng ta có thể bị ảnh hưởng liên tục dẫn đến sự mâu thuẫn về mặt năng lượng, tâm tính, suy nghĩ, tư duy, cảm xúc, quyết định và hành vi.
Như vậy làm sao chúng ta có thể thay đổi tất cả các dữ kiện theo một cách thấu suốt, không bị mắc vướng vào nhau và không bị lôi kéo lẫn nhau? Hệ Thống OTPR luôn nghiên cứu và tìm ra phương án xử lý cho những vấn đề sâu sắc của Nhân Loại, từ đó chúng tôi có thể xử lý được bệnh tật, nghiệp quả, các dòng năng lượng, các dòng dữ kiện, tâm tính, màu sắc, độ co bóp, độ dãn, mạch nối, tất cả những chu trình chi tiết của các mạng lưới hệ thống vẫn đang hoạt động trong cơ thể chúng ta cũng như toàn bộ Vũ Trụ – những điều mà nền khoa học hiện nay hay bất kỳ một tôn giáo, đạo giáo, pháp môn nào có thể thực hành được. Dù bạn tu học ở một môn đạo nào mà các dạng lực, tần số nếu không đồng thuận, hài hòa, cùng nhau phát triển đi lên chiều kích tốt đẹp của sự trí tuệ, đạo đức, bình an thì chúng sẽ luôn co kéo mình mỗi ngày. Chỉ khi bạn hiểu rằng “chiếc áo không làm nên thầy tu”, bạn mới có thể vượt qua được những hình thức đi chùa, cúng bái, đọc kinh, nguyện niệm, nhà thờ hay lễ thánh, bởi vì hình tướng bên ngoài không thể hiện được chức năng của chúng về mặt năng lượng cũng như cấu trúc của mỗi cá nhân trong nhiều đời nhiều kiếp. Hãy nhớ rằng những đối tượng bên trong luôn tìm cách để phá hủy các cơ cấu tâm linh, phá hủy những bản thể tốt đẹp của chúng ta cũng như điều khiển các cơ chế hoạt động của mình khiến chúng ta bị mắc kẹt trong những mạng lưới dày đặc không thể thoát ra được. Do đó, nếu ngay cả chính bạn hay chính những người được tôn thờ là đắc đạo không hiểu được cơ chế, nguyên lý, cách vận hành của tất cả các liên kết mạng lưới toàn bộ Nhân Loại, con người, vạn vật chúng sanh hay tất cả các tôn giáo thì làm sao có thể gọi là tu đạo?
Có những ý kiến cho rằng việc lưu giữ những tầng lớp ký ức là không cần thiết vì nghĩ là chúng sẽ mang lại nỗi đau, sự rối loạn về mặt tâm trí, những ảnh hưởng tâm lý của việc quá khứ tấn công, chồng lặp trong các giấc mơ, nỗi nhớ hay khắc khoải sẽ trở thành nỗi ám ảnh khiến bạn bị tù túng từ đó mắc kẹt trong nỗi sợ của mình. Tuy nhiên điều đó là không đúng. Chúng ta bắt buộc phải có các lớp chiều kích và chu kỳ chồng lặp lên nhau mang các dữ liệu thông tin trải nghiệm của kiếp trước, chỉ như vậy thì chúng ta mới có được sức mạnh, trí tuệ và tài năng ở kiếp này. Nhiệm vụ của chúng ta ở kiếp sống hiện tại là tiếp tục trải nghiệm để tạo ra và sinh trưởng ánh sáng thuần khiết trọn vẹn đủ đầy cho những lớp chu kỳ đó. Chúng ta không thể từ chối ký ức vì điều đó chẳng khác nào chúng ta khước từ chính mình, như vậy là chúng ta đang trốn chạy. Nếu trong trường hợp Nguồn Gốc bản chất chúng ta là ma quỷ và trong các chu kỳ sống của chúng ta là ma quỷ, bạn vẫn không thể từ bỏ Sự Thật. Học cách đối diện và chấp nhận là những bước căn bản để chúng ta chuyển hóa bản thể của mình, nếu không sẽ rất khó để bạn có thể xử lý được những nghiệp quả cũng như mạng lưới của mình trong các diễn tiến thời gian. Vũ Trụ luôn nhắc nhở chúng ta phải thức tỉnh bởi vì chúng ta cần nhớ ra chúng ta là ai để thực thi sứ mệnh của mình. Nhưng chúng ta cũng cần đủ sức lực để xử lý những chi tiết khi chúng ta tỉnh thức. Vậy liệu bạn có đủ năng lực đó? Khi chúng ta tái sinh, cơ chế bảo vệ đầu tiên của Vũ Trụ là cho đến khi bạn trưởng thành ở độ tuổi nhất định, những chuỗi ký ức và trải nghiệm của các kiếp trước hay thế giới song song sẽ được bảo bọc tránh trường hợp chúng bung ra làm ảnh hưởng quá trình phát triển tư duy trí tuệ của chúng ta. Tuy nhiên, nếu trong trường hợp khi còn là trẻ sơ sinh, cơ chế bảo vệ cũng như năng lượng của chúng ta không đầy đủ sẽ dẫn đến việc các lớp chuỗi mạng lưới và nghiệp quả của các tầng cõi, chiều kích ở các thời kỳ bị dồn về khiến bạn bị bệnh ngay trong quá trình mang thai hoặc sau khi vừa ra đời. Không chỉ vậy, trong suốt quá trình sinh sống, chúng ta còn bị tác động mạnh mẽ bởi các lực như từ trường điện, sóng điện thoại,…đều là những tác nhân gây phá hủy mạng lưới bảo vệ tự nhiên đi từ liên kết Vũ Trụ với bạn khi bạn còn là em bé đơn thuần. Nếu vấn đề đó đã xảy ra với bạn, với con trẻ của chúng ta, vậy bạn sẽ làm gì khi những loại, những phần của các bản thể ở các tầng lớp chiều kích, các chiều trải nghiệm, thế giới song song đồng loạt chạy về bạn và bạn không có khả năng chống đỡ hay bảo vệ bản thể của chính mình đang tồn tại ở hình tướng này? Bạn sẽ tiếp tục dựa dẫm vào các hình thức tâm linh tầm thấp, sẽ cúng bái, sẽ quỳ lạy, sẽ cầu nguyện hay tin tưởng vào một đức tin xa xôi nào đó chống đỡ cho bạn? Thế giới không vận hành như vậy, nếu không hiểu ra thì chúng ta sẽ mãi đi vào con đường làm hủy hoại tế bào của mình. Như vậy, cũng bởi sự thiếu hiểu biết, tư duy trí tuệ và nhìn nhận sâu sắc để thực hành các phương pháp bảo vệ cho nên chúng ta, con cái chúng ta hay những đứa trẻ hiện nay đã bị phá vỡ các cấu trúc tự nhiên từ đó không còn thuần khiết, các cơ chế miễn dịch ngay từ nhỏ đã bị các cơ chế vắc xin phá vỡ dẫn đến những căn bệnh nguy hiểm, khó chữa. Nếu chúng ta không kịp xử lý điều chỉnh thì theo thời gian, mỗi cá nhân sẽ không còn đủ sức lực để chống đỡ nữa. Khi chúng ta tiêu hao cạn kiệt nguồn lực của mình và tái sinh qua cuộc đời mới thì ngay từ lúc lọt lòng, chúng ta đã bệnh tật, nghèo khó, xui xẻo. Liệu bạn có muốn tương lai của mình trở nên như vậy? Chúng ta không thể mãi cầu xin Đức Phật, Thiên Chúa, Thượng Đế hay bất kỳ một định danh nào. Bởi vì chúng ta vẫn còn sống, còn thở và còn hoạt động. Cho đến khi rơi vào tận cùng của nỗi đau, khó khăn và vất vả, liệu bạn có vị Đấng nào ở bên cạnh hay chỉ còn chính bản thân mình? Chỉ khi đó, bạn mới có thể nhận ra việc quỳ lạy van xin chỉ khiến chúng ta trở thành dáng vẻ của cơ chế ăn mày, trong khi chúng ta có thể đấu tranh bảo vệ nguồn năng lượng, tái tạo Nguồn sống và thay đổi số phận của mình bằng phương pháp trí tuệ đúng đắn.
Biên soạn: Vy Nguyễn
