Hiện nay như chúng ta đã thấy ở trong các vấn đề về tâm lý và xã hội, mọi người thường không đánh giá cao phương pháp chữa lành hay xử lý bằng năng lượng. Chúng ta thường ưu tiên những hình thức như gieo quẻ, xem bói toán, đi chùa cầu nguyện,…Nhưng chúng ta không bao giờ đặt câu hỏi là: Thứ nhất, Nguồn của chúng ta nằm ở đâu; Thứ hai, khi Nguồn bị cạn kiệt năng lượng thì chuyện gì sẽ xảy ra; Thứ ba, xây dựng Nguồn như thế nào; Thứ tư, duy trì và bảo vệ Nguồn ra sao. Hầu như mỗi khi đau khổ hoặc bệnh tật, chúng ta đều chỉ trông cậy vào thuốc, các bài kinh kệ, các hình thức tâm linh tầm thấp như giải hạn, cúng bái…Trên thực tế, chúng ta không chịu chấp nhận sự thật rằng chúng ta đã phụ thuộc rất nhiều vào những phương pháp đó nhưng chúng lại không giải quyết được nguyên nhân cốt lõi tạo nên các vấn đề của mình. Vì sao lại như vậy? Bất kỳ một nguyên tử hay một lượng tử khi dao động liên tục đến một thời điểm thì lực của nguyên tử đó không còn đủ để tạo ra nội lực, nội năng bên trong nữa. Từ đó chúng bắt buộc phải đi mượn các nguồn lực khác để nuôi chính mình. Đó là lý do tại sao khi bạn tụng niệm bất kỳ một bài kinh nào của bất kỳ một tôn giáo nào thì cũng sẽ đến thời điểm, nguồn của bạn không còn đủ nữa hoặc bạn đã tiêu hao hết cho những việc cầu xin, đòi hỏi của mình. Khi bạn nguyện cầu điều gì đó, nghĩa là bạn đang chuyển nội năng, năng lượng ánh sáng của hạt này sang vỏ rỗng của hạt khác. Vậy khi nguồn lực của chính hạt bị cạn kiệt cũng bởi chúng ta ở thế giới này mong cầu quá nhiều sẽ dẫn đến tình trạng các hạt di chuyển xô lệch, ăn cắp, chắp vá qua lại lẫn nhau, từ đó chúng ta không tự thân nỗ lực sinh ra nguồn sống và chúng ta không còn là chính mình.
Qua nhiều câu chuyện xã hội, chúng ta thấy rõ ràng là chúng ta niệm Phật nhưng chúng ta không hiểu Phật. Phật ở đây là Phật tính, là nguồn năng lượng nguyên tử, ánh sáng nội năng photon của chính bản thân chủ thể của mình với toàn thể Vũ Trụ. Nhưng chúng ta không phát triển nguồn của mình mà lại đem đi để phát triển cho những đối tượng khác. Vậy khi những hạt bên trong đã bị sử dụng hết thì chúng bắt buộc phải dao động để đi tìm nguồn khác. Bởi vì tất cả các hạt đều có ý thức. Do đó, dù bạn nhìn thấy Phật hay ma quỷ thì đó cũng chỉ là hình tướng của hạt. Tùy vào trạng thái ánh sáng của hạt rực rỡ hay không mà chúng sẽ cho ra những hình tướng khác nhau. Do đó nếu chúng ta không giữ được quân bình tần số rung động, chiều kích cho các hạt ở mức ổn định nhất cũng như nguồn năng lượng nội năng tự các hạt phải sinh ra thì mãi mãi chúng ta vừa là ma vừa là Phật. Vì nếu các chỉ số của hạt bị giảm thì bạn sẽ cảm thấy buồn chán, tiêu cực và nếu chỉ số tăng thì bạn sẽ có Phật tính, lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc. Cho nên, Phật là nằm bên trong chứ không nằm ở những hình thức tâm linh mà các bạn đang thực hành. Niềm tin phải đi với hiểu biết. Nếu niềm tin chúng ta sai trái thì chúng ta sẽ vô tình tạo thêm ma quỷ, sự rắc rối cho bản thân. Hệ Thống OTPR không bảo rằng các bạn không nên niệm Phật mà chúng ta nên hiểu về chữ “Phật”, chúng ta phải quán xét xem cách mình đang tu có đúng hay không. Tu đạo là để bản thân chúng ta vui vẻ, tự do tự tại, để khi có vấn đề xảy ra chúng ta sẽ giải quyết một cách bình hòa, an yên và chúng ta luôn cảm thấy cơ thể mình ở trạng thái ổn định nhất. Không chỉ vậy, khi gia đạo có vấn đề, chúng ta biết cách xử lý và cân bằng được thân – tâm – trí, nguồn nội lực bên trong. Đó chính là đường tu.
Để tạo ra bạn thì cả hệ thống Vũ Trụ phải vận hành, cho nên nếu bạn muốn thấy sự vi diệu của tâm linh năng lượng thì bạn phải có năng lực rất lớn. Muốn có năng lực lớn thì chúng ta phải biết giữ gìn nguồn gốc. Trong trường hợp ban đầu bạn sở hữu hạt photon rất lớn thì bạn sẽ rất sáng, nhưng theo thời gian bạn tiêu hao quá nhiều cho những mục đích nhu cầu của bản thân thì bạn sẽ dần thui chột và cạn kiệt nguồn sống. Ví dụ như các quan chức chính phủ, họ là những người bên trong sở hữu hạt lớn, nhưng về độ sạch và thuần khiết thì sẽ tùy thuộc vào nội năng của hạt. Và nếu chúng ta để ý thì có thể thấy những người này đều có chung một nét mặt, tính cách tương đồng, biểu lộ tính khí năng lượng cùng một dạng. Đó là cách chúng ta học quan sát. Khi họ có cùng nguồn năng lượng nghĩa là họ đang dùng chung một chủ thể hoặc chủ thể của họ bị đồng hóa. Khi bạn hiểu về tính chất vật lý của hạt, bạn sẽ nhìn nhận được sự đối ứng của các tính chất đó thể hiện ra đời sống hiện nay. Khi bạn thật sự hiểu về thế giới hạt thì bạn mới thấy đó mới chính là thế giới Phật tử, chứ không phải niệm Phật. Khi bạn hiểu rồi thì bạn sẽ thấy được kết quả trạng thái hạt trong quá trình tụng niệm như hạt đen, hạt sáng, hạt tối, hạt lủng, vỏ rỗng, hạt nhảy, hạt ảo,…sẽ phụ thuộc vào người tụng. Từ đó chúng ta bắt đầu giải mã ra được Gốc của mỗi người là khác nhau. Cho nên cùng một bài văn mà mỗi người đọc sẽ mang đến dòng năng lượng khác nhau. Vì vậy mà cũng bài kinh Phật đó, sẽ có người đọc ra ma, người đọc ra Phật. Như thế không phải do chữ nghĩa mà do Gốc ở bên trong.
Con đường đạo chúng ta tìm cần phải có sự hiểu biết và giác ngộ. Hiểu biết và giác ngộ nghĩa là chúng ta phải hiểu cơ cấu của toàn bộ Vũ Trụ để chúng ta biết mình đang chiến đấu với ai, đang đối diện với điều gì, mình hiểu được tại sao sự việc lại như vậy, ý thức của hệ này từ đâu ra chứ không thể nói ngoài mặt ngữ nghĩa hay phụ thuộc vào niềm tin mù quáng. Những ngành nghề như làm bùa, chú,…chỉ là những công việc khác nhau của trọn vẹn một hệ thống nguyên tử. Nguyên tử thì có nhiều dạng, hạt cũng có nhiều dạng. Khi bạn tiến vào tâm linh sẽ thấy cơ cấu mạng lưới các hạt liên kết qua lại rất đa dạng. Chúng ta phải hiểu năng lượng, hiểu cơ cấu của Vũ Trụ để toàn thể chúng ta trong trạng thái thân tâm an lạc, tinh thần vui vẻ, các dạng sóng ổn định. Khi chúng ta hiểu, chúng ta sẽ bảo vệ được bản thân, bảo vệ được người nhà. Các mô hình gia đình chúng ta hiểu và bảo vệ lẫn nhau thì đó là thế giới hạnh phúc chứ không phải thế giới mà chúng ta liên tục cầu xin. Vì thực tế cho thấy thế giới đang cầu xin rất nhiều nhưng thảm họa vẫn đang xảy ra. Khi chúng ta hiểu thì sẽ không còn thảm họa hay vấn đề nào còn tiếp diễn nữa và tất cả mọi thứ đều được quay trở lại “bình thường hóa”. Bình thường hóa là trong trạng thái chúng ta đều yêu thương nhau chứ không phải trong trạng thái chúng ta xài tiền điên loạn với tất cả lòng tham, ngã mạn nữa. Vì vậy, học Phật hãy hiểu Phật.
Biên soạn: Vy Nguyễn
