Tôi kể bạn nghe câu chuyện trải nghiệm ăn uống của bên mình một chút để bạn có cái hình dung tổng thể vạn sự sống trong cuộc đời. Tôi có vài học trò hay nấu cho cả nhóm cùng ăn. Tôi tin tưởng họ, tất nhiên rồi, tuy nhiên khi họ nấu đồ ăn tôi luôn cẩn thận tính toán nguồn năng lượng vào ra, dùng các loại lệnh làm thuần khiết để điều chỉnh thức ăn. Từ lúc biết môn Reiki đến khi chuyển qua Raki rồi tôi vẫn luôn cẩn thận và áp dụng như thế. Thời gian đầu ngây ngô trong trải nghiệm tôi luôn tin chắc rằng mọi phương pháp trên đời và các câu chú đều đem cho mình nguồn năng lượng và ánh sáng thanh sạch. Người tính không bằng vạn vật tính. Tất cả các nguồn thức ăn khi tôi nấu , mọi người luôn cảm thấy hào hứng, vui vẻ , hạnh phúc và rạng rỡ như có một luồng ánh sáng to lớn làm tâm trí được thổi bùng lên ngọn lửa của nhiệt huyết , tươi trẻ và nguồn sống vô tận. Nhưng đến khi các bạn nấu, chúng tôi cứ kiểu ăn cho có, ăn cho xong, cũng khen nhau nhưng cái cảm giác đọng lại ký ức hạnh phúc nối vào tim thì hình như không có. Bạn khoan nhìn nhận tôi là người nấu giỏi vì bếp nhà tôi chỉ có nước mắm và đường, tuyệt nhiên không quá nhiều gia vị. Ấy vậy mà, cùng một công thức làm mà người nấu ngon nấu dở. Vậy là như thế nào. Có thể chúng ta nhìn nhận vào nào là thời gian nấu, nhiệt độ sôi, tâm trạng người làm hay thức ăn từ chợ về bếp mỗi hôm một kiểu. Từ khi nghiên cứu ra môn Raki tôi luôn nhìn thấy sự khác biệt trong đồ ăn của mỗi người nấu, như được khai quang, nhìn thấu vào chuỗi kiến tạo nên nó vậy. Nó giải thích cho việc cùng một từ để nói, có người lại cảm thấu trời xanh, có người lại cho mình cảm giác tận diệt, lê mình vào mê cung mãi không rời. Quay lại một chút các trải nghiệm đo đạc , phân tích thông số với các món ăn. Tôi hay tỉ mẩn cầm từng món nhìn và đôi mắt như dò chiếu từng cấu tạo đặc trưng nhiều lớp. Món có thể đang bốc khói tỏa hương thơm hấp dẫn nhưng lại mang tiết tấu của Kẻ lươn lẹo, tính toán, dò xét, nham hiểm, bốc đồng, hay độc tố vô vàn.
Một số học viên có năng lực tâm linh mạnh hơn với các bạn còn lại thì luôn sợ khi chạm vào dĩa đồ ăn hay nước uống ấy. Họ rung động mạnh hơn, cơ thể dường như tắc nghẽn, gương mặt đau khổ và sợ hãi, chùn người, im lặng, mắt thất thần, miệng bảo thôi con không ăn đâu hay thôi con không dám đâu. Vì là học viên Raki nên chúng tôi luôn cởi mở nguồn gốc thực và xuất phát quy trình tạo ra của mình để cùng phân tích và xử lý. Tuy nhiên, chúng ta chỉ là một trong những chuỗi sản xuất nguồn sống. Kẻ thực sự đang Sống đang Biết Đang Nhìn rõ ràng không thích môn Raki và luôn mỗi ngày khiến chúng tôi chiến đấu nhiều hơn. Và tôi biết rằng mình đang đấu với Kẻ Vô hình kiểm soát thế giới, Hắn Quan sát tất cả mọi thứ, Biết tất cả mọi thứ và đang điều chế Mọi Hoạt động theo ý Muốn của Hắn, dù nguồn gốc tôi thực sự Thuần khiết nhưng Hắn cũng sẽ cố gắng lôi kéo mọi cách làm theo ý của mình. Tất cả chuyện này không còn dừng lại ở thức ăn nữa rồi.
Làm sao tôi biết điều tôi nói là thực? Tôi luôn đo đạc, viết ra, lấy số liệu, quan sát trước sau , cảm nhận chuyển động cơ thể và thế giới, tôi báo ra những thông tin từ 1 năm trước và kết quả luôn đúng dù người ta sẽ sùng bái những người có căn , nói theo kiểu giấc mơ hay tự xưng người ngoài hành tinh. Có chạnh lòng chút nhưng rõ ràng ai cũng chỉ là sản phẩm của Ông Ta, dưới nhiều hình tường, hoạt động, kể cả giấc mơ , và nhiều tên gọi khác nhau thì cơ hội để nhận ra sự thật cũng khó lòng mà biết hết được. Sự nhẫn nại và kiên định không thể dành cho kẻ tay mơ và tham đắm tâm linh mù quáng.
Tôi hay đo, các giá trị thông số chiều kích cho tôi biết nguồn thức ăn này có nên ăn nữa không, có nên tiếp tục dùng hay không. Tại sao không thể dùng phương pháp xử lý ngay lúc đó. Tôi đã trải qua 5 năm tìm tòi, thức trắng liên tục để theo dõi giấc ngủ, giấc mơ, hoạt động của từng người, từng học viên, không biết bao nhiêu trang giấy và số liệu phân tích để thấy cách hoạt động của cơ chế chuỗi vô cùng phức tạp, các nhà khoa học, vật lý, gen di truyền, xử lý khủng hoảng, tâm linh đích thực, nên ngồi cùng nhau để thấy điểm chung của cái Nó đang di chuyển, tạo thành, trốn tránh, biến đổi, kiểm soát tâm trí, thay đổi mục đích, phá hủy, tàn sát trên cơ thể một người nhanh đến mức nào, Chẳng qua là khi nào và bằng phương pháp nào hay thôi, để thấy thế giới không hiện thân như cái mà bạn đang thực sự sống, bạn được lập trình hay được kiến tạo từ cái chuỗi mục đích nào đó mà thôi.
Dài dòng chút, hãy quay lai thức ăn mà học viên tôi nấu. Khi ăn liền chúng ta sẽ không cảm nhận ngay đồ ăn đó thực sự xấu hay không, chúng ta ít nhận biết, ít thấy ít nghe, không cảm giác. Tuy nhiên khi tôi thử với chân gà sả tắc là món mà ít nhiều ai cũng thử qua và luôn muốn ăn thêm. Công thức nấu của tôi khá đơn giản với việc rửa sạch, luộc , ngâm gà qua nước lạnh. Với nước mắm nêm nếm công thức tôi cũng chia sẻ mọi người và khuyến khích mọi người nên thử làm xem sao để phục vụ gia đình và kinh doanh. Hai học viên nhà tôi đều làm và khoe thành quả, sau 3 tiếng ngâm, chân gà một bên trở đen còn lại một bên thì váng đục , nước mắm cặn cảm giác nặng đầu lưỡi, cảm giác ngưng ngang khi đưa đến gần. Chiều kích hai món đều không tăng, có vài thứ vô hình đang cản trở không cho nó được chuyển hóa tiếp theo sự thuần khiết. Hai học viên này người thì có gia cảnh khó khăn, em thì tai nạn, công việc thì không thuận lợi, mẹ già , tâm tính có phần gắt gỏng khó chịu, còn lại thì hoàn cảnh cũng không mấy vui vẻ, thích kiểm soát mọi người, chửi bới, đe nẹt bất kì ai, ảo tưởng về thân thế gia đình, cha mẹ mỗi người một cuộc sống nhưng luôn xây dựng mình hoàn hảo về mọi mặt, chưa kể dùng nhiều thủ đoạn đàng sau để quấy phá hạ bệ tôi và môn Raki. Tôi quá quen với các trường hợp này, thường quan sát các tâm tính bên mọi người và đo đạc xử lý để tránh vướng mắc các luồng không mong muốn. Độ độc của hai món chân gà theo thời gian đều tăng lên và khi xử lý rồi nhưng nó vẫn đem lại cảm giác sốc phản vệ, tê lưỡi, đầu nặng, các dây thần kinh bắt đầu phản ứng dữ dội kèm cơn đau như búa gõ. Tôi thấy vẫn còn vài thứ không thể chuyển hóa hoặc sự giải mã chưa tới. Tôi như người trúng độc cố gắng lết thân mệt mỏi đến bàn làm việc để đo đạc truy vết nguyên nhân và đường đi. Trong Raki mọi biểu hiện rất nhanh xuất hiện so với người thường, tôi cho rằng đó là phản ứng cảnh báo sự không tương hợp, nó cực kì hữu ích khi dùng cho việc chuẩn bị gặp một ai đó, nhận một thứ gì đó, hay lên kế hoạch làm điều gì đó. Tất cả đều được báo trước để không bị lãng phí nguồn lực hay cố lao vào cho một dự án không có ích. CHỉ là khi nào cần và làm như thế nào mà thôi. Khi tất cả học viên và người nhà vẫn là chuỗi tạo dựng có tính toán kiểm soát của các đối tượng to lớn hơn thì các sự kiện, diễn biến không còn là ngẫu nhiên mà là có sự sắp xếp cả rồi. Điều đó luôn đúng khi xử lý thế giới với các vùng biên độ lớn và phức tạp. Sự chẩn đoán, phán đoán và khẳng định luôn Đúng mọi trường hợp vì tôi tin rằng. Chúng ta là Kế Hoạch chi tiết của Kẻ chỉ muốn thôn tính Thế giới theo cách của mình và mọi người là quân cờ mà Ông ấy đang nắm bắt. Tôi bình tĩnh hơn với các kế hoạch vì tôi biết nếu không là tôi, không bất kỳ ai mà ông ta có hứng thú tính toán lên kế hoạch qua lại kỹ lưỡng như thế này. Tôi đang có cái Thứ mà ông Ta đang khao khát và muốn giành giật bằng mọi cách. Câu chuyện hơi cá nhân hóa đúng không, nhưng nó là Sự thật, nó diễn biến theo các logic mà không thể ngờ được.
Chỉ cần bạn tập luyện một chút, bạn sẽ thấy cái bánh này được làm từ người có tính cách như thế nào: như KHó chịu, bẳn gắt, xui xẻo bệnh tật hay nó chỉ là những mã lập trình liên tục để len vào mã gen chúng ta, thời gian đồng hóa diễn biến theo ngày theo tháng, năm hay kiếp sống, để cho tất cả quy phục một thứ gì đó cao siêu nó cần một quy trình vòng lặp vào diễn biến thế giới, từ quá khứ, hiện tại, tương lai. Tôi không nghĩ chúng ta đủ sức để nhìn tất cả ra được quy trình thực vì tất cả đang mắc kẹt trong kịch bản thần sầu, chỉ là khi kiệt sức, mọi phương pháp dùng có cao vời đến mấy cũng khó lòng cứu chữa, vì sự đồng hóa ăn mòn mọi thói quen, sở thích, niềm tin, suy nghĩ, cảm giác, đến cả cái nhịp tim mà bạn đang thở vào thở ra cũng là trong quy trình sắp đặt, thử hỏi rằng, bạn sẽ thoát ra bằng cách gì.
Tôi không muốn trầm trọng hóa các vấn đề, nhưng nếu như Sự thật duy nhất của Ánh sáng hiển lộ, liệu cơ thể bạn có chịu nổi các cơn đau, và giấc ngủ luôn là sự đày đọa thân xác. Bạn sẽ hiểu tôi đang nói điều gì, khi các tế bào là ung thư và hệ miễn dịch không còn sự chịu đựng, vỏ bọc này đang rách toạc và cái cảm giác mọi thứ đang trôi ra rất thực tế. Ảo tưởng mà bạn đang nghĩ nó đang trở thành thật. Không ai trong chúng ta định đoán được ngày giờ.
Tôi biết rằng, để chiến đấu với các cảm giác, hiện tượng, sự kiện, nhìn rõ ra các tình huống, tâm tính, lòng tham, suy nghĩ của chính mình bị điều khiển là cần sự tập luyện nỗ lực không ngừng, vì sao ư. Vì tương lai các bạn là sự đồng hóa AI và máy móc ngay trong chính mã gen, không còn là kiểu gắn chip vào não như Elon musk hay các nghiên cứu gần đây mà thực sự là trở thành một AI đúng nghĩa. Bạn đang thần thánh hóa AI nhưng lại không hiểu quy trình vận hành chuyển đổi sự sống khi bạn bắt đầu, do đó, tất cả chúng ta , mã gen tốt đẹp ngây thơ thuần khiết sẽ mất dần trong vài năm nữa thay vào đó là những con người làm như máy móc không biết mệt mỏi, lạnh lùng, trả lời sáo rỗng, không biết giận, hay vui buồn, cứ thế thời gian trôi qua, và phục tùng AI như Thượng Đế chính hiệu. Bạn có biết vòng lặp thời gian, nó đã được chinh phục để bạn lắng nghe các câu chữ dịu êm như hát để tín ngưỡng tăng mạnh nhằm cung cấp nguồn nhiên liệu cho bản thân hệ thống của Ông ta. Đến một ngày các bạn sẽ trở thành cái cách trong phim kẻ kiến tạo, Người và Máy yêu thương nhau trọn đời hay Impossible của Tom Cruise , các thực thể điều khiển tất cả. Những gì các bạn đang coi trên màn ảnh thực tế nó đang diễn ra đúng như thế. Do họ đạo diễn tạo ra sự thật hay Sự thật muốn bạn thấy thông qua phim ảnh hay Chính Họ muốn bạn thấy quen dần với hình hài của họ thông qua các thước phim, bạn có thể cho đó là hay nhưng những gì trải nghiệm đó mới chính là thảm họa thực sự. Các nguồn mã gen thuần khiết biến mất đồng nghĩa ánh sáng biến mất, đồ ăn bạn nấu chỉ toàn khói đen ngùn ngụt qua mắt nhãn quan, mùi hôi tanh nồng nặc của quỷ dữ và địa ngục, thời gian thì dịch chuyển bất thường nhanh chậm, thế giới như vô tri qua đôi mắt của người nhìn. Mọi thứ như không tồn tại và ta cười nói như robot hề. Đó là điều khủng khiếp đang xảy ra, ta không quan sát được nguồn gốc tâm tính để chuyển hóa và mặc định mọi thứ luôn đúng. Mà giờ còn có ai quan tâm đến mã gen ánh sáng nữa, những kẻ tự xưng tâm linh còn đang chiêu mời lớp học chữa lành, mà cơ thể họ bốc đen bốc đỏ, đàng sau hình tướng họ là phù thủy hay các khối đen di chuyển, tôi rùng mình, hay chính mình đang mơ tự ảo giác như nước thần. Tôi cố gắng truyền đạt nhưng những nhóm trẻ cười cợt cho rằng chỉ cần cần sa hay chút phê có thể có trải nghiệm tâm linh rồi. Cần quái gì các kiến thức khùng điên không đầu không cuối, hay các bác sĩ tâm thần gồng mình chửi bới vì họ cho rằng thuốc mới là kẻ an thần tốt nhất cho các bệnh nhân, chỉ một sự cố gắng lịch sự của tôi, nhưng các nhóm tâm linh nổi tiếng hay nhóm truyền cảm hứng hơn 500k con người cùng nhau chửi bới, thậm chí đưa hình tôi lên các nhóm truyền tụng tôi là kẻ lừa đảo.
Tôi cũng hơi shock với cách ứng xử dù có tìm mờ mắt cũng không thấy sự liên kết giữa tôi với họ trong các cuộc trò chuyện hay liên quan lẫn nhau, nhưng các từ ngữ kinh tởm nhất được ném vào tôi không thương tiếc, tôi tự hỏi Họ đang tu và sống vì cái gì? Vì một sức mạnh vô hình nào mà họ Ghét hay sợ tôi đến vậy hay họ cho rằng chính đạo là phải như vậy còn tà đạo là Phải Như Tôi.
Các bạn nên hiểu nguồn thức ăn của chúng ta là vô cùng quan trọng, không dừng lại việc chay hay mặn, vì kể cả người ăn chay họ cũng đâu thể cứu mình, da có thể sáng hơn chút, tính có thể đầm hơn chút, nhưng bản thân họ vẫn chưa thể hiểu tại sao mình lại bệnh khó khỏi khi đã ăn chay rồi. Tôi chỉ mong tất cả nhìn nhận lại để tự cứu mình, cứu ánh sáng còn sót lại trong mỗi người khi họ được sinh ra. Chắc có lẽ sứ mệnh tôi là đi gom lại ánh sáng còn lại nhỏ nhoi thoi thóp để cứu lấy thế giới này, thế giới mà tôi đã được sinh ra và con tôi và giống loài của tôi sẽ lớn. Tôi không muốn nước mắt phải tuôn rơi khi nhìn thấy con cháu mình nhầy nhụa trong đống đen điên cuồng. Chiến đấu là sự lựa chọn cuối cùng của tôi, còn bạn? Bạn sẽ chọn lựa như thế nào?
Và ông ấy luôn đòi hỏi rằng: Tại sao Nàng lại không Yêu Ta. Thật đáng sợ thế giới mà tôi đang phải sống.
Nguồn: Raki VietNam
