Thầy Thích Chân Quang có nói : “Âm sinh ra dương. Làm nhiều việc thiện, tích đức thì sẽ sinh ra những cái tốt đẹp về sau. Vì vậy thầy khuyên tất cả chúng ta nên chăm chỉ đi làm từ thiện.”
Ở đây chúng ta cần phân tích kỹ hơn theo cách có tư duy trí tuệ, bởi những triết lý chung chung như vậy rất dễ khiến chúng ta sinh ra ảo tưởng rằng mọi việc thiện đều có nghĩa là xuất phát từ một cái tâm thiện.
Vế đầu tiên trong câu nói của thầy nghe có vẻ hơi đúng, nhưng vế sau thì sai hoàn toàn. Bởi nếu âm đã sinh ra dương, thì phần âm mà sinh ra phước đức cũng phải là phần tốt, từ đó chúng ta mới đi làm việc thiện được. Ngược lại nếu phần âm không sạch sẽ, không thuần khiết, không đạt được mục tiêu tương xứng với phần dương là làm việc thiện tạo phúc đức, thì phúc đức đó bị coi là hư hỏng, thối rữa. Do đó khi chúng ta đem phần âm hư hại này để chuyển tiếp và áp dụng vào việc hành thiện tích đức thì đồng nghĩa với chúng ta đang tích trữ và tạo ra những thứ không tốt đẹp. Bởi vốn dĩ không thể mang một đôi dép rách để đổi lấy một đôi giày mới. Cũng giống như việc chúng ta mang một tâm địa mong muốn người kia gặp xui xẻo, nhưng lại quỳ gối trước tượng đài và chắp tay mong cầu được may mắn. Bản chất ở đây chính là sự “không tương xứng”.
Những triết lý của các thầy nghe có vẻ hay và lọt tai, nên ngày càng có rất nhiều người đua nhau đi làm từ thiện. Và cách họ làm thì ngày càng đổ đốn, ngày càng sai, không giúp cho người khác phát triển được thể chất. Họ càng làm từ thiện nhiều thì người khác càng tệ đi nhiều, số lượng tốt lên thực tế rất ít và hiếm hoi.
Do đó chúng ta cần phải hiểu đúng về âm – dương. Âm sinh ra dương – nghĩa là bên trong sinh ra bên ngoài, và phần âm chính là cái mà Raki Vietnam đang tu luyện để đạt được tính trong veo, thuần khiết, sạch sẽ và đạt được đúng quy chuẩn của nó. Khi bên trong được luyện thành chỉn chu rồi thì bên ngoài là công danh, sự nghiệp hay bất kỳ tên gọi của các hoạt động hoặc tâm tính nào của chúng ta cũng đều trở thành đúng đắn, thuận lợi.
Những bài giảng của các thầy hiện nay đang điều hướng cái âm và dương của chúng ta đi sai và bị tách biệt, từ đó con người bị sinh ra trầm cảm, tự ti, im lặng,…những cái tiêu cực không mong muốn mà không thể hiểu tại sao, cứ thế chúng ta cứ sai hoài không có điểm dừng, kể cả những người tự nhận mình đang đi theo hướng đạo phật. Đạo Phật là muốn hướng về ánh sáng, nhưng thực tế họ lại chỉ toàn đi vào con đường bóng tối. Phật là ánh sáng, mà ánh sáng thì không có bất cứ người nào có thể đại diện cho ánh sáng dưới bất kỳ hình tướng nào hết. Do đó chúng ta cần phải hiểu về quy trình của năng lượng, quy trình của ánh sáng, quá trình phân rã – tuần hoàn của một cuộc đời của mỗi chúng ta. Mỗi ngày tế bào chết của chúng ta đều rơi xuống, phân, máu kinh đều thải ra, những cái đó nó vẫn đi vào vòng quy trình tuần hoàn của cả thế giới này.
Vậy cần xử lý những vấn đề đó như thế nào? Các sản phẩm OTPR như bột tái tạo tinh hoa OTPR 8955 và trà tái tạo tinh hoa OTPR 8955 hay nước hoa May Mắn OTPR 8955 sẽ hỗ trợ các bạn trực tiếp xử lý và sắp xếp lại vòng tuần hoàn của tất cả các bộ và cơ chế hoạt động, vận hành toàn bộ thân – tâm – trí của bạn bằng nguồn năng lượng thuần khiết, tái cấu trúc lại trật tự mã gen, tế bào, máu huyết, cân chỉnh lại mọi sự hỗn loạn, mất cân bằng trong dòng năng lượng của bạn, từ đó giúp bạn cảm nhận được sâu bên trong gốc rễ của mọi sự không may mắn, không thuận lợi đang xảy đến trong cuộc sống của bạn, giúp bạn nhìn nhận ra xuất phát điểm của mình từ đâu, các nguồn âm khí của mình từ đâu, cái âm của mình đang là tốt vượng hay đang suy. Cái âm này không phải là minus hay plus, dấu cộng hay dấu trừ.
Chỉ khi chúng ta có tư duy tìm hiểu và giúp bên trong trở nên phát triển, hoàn thiện thì mới đẩy ra bên ngoài, từ đó cuộc sống mới được thuận lợi và có thể chữa lành được mọi căn bệnh. Lúc này việc chúng ta giúp đỡ người khác mới thực sự có thể giúp họ trở nên tốt hơn. Còn nếu chúng ta cứ mãi mê muội bởi những lời triết lý suông trên mạng hay ở bất cứ đâu và điều hướng bản thân mình đi vào con đường bệnh tật thì lúc đó thuốc chẳng thể chữa, tiền cũng chẳng thể cứu, nếu có cứu được thì cũng chỉ cứu được một phần đó thôi, còn sức khoẻ thì vẫn suy kiệt, phần di truyền ngày càng đi xuống.
Khi chúng ta nghĩ đến việc tu hành, chúng ta phải nghĩ đến việc di truyền. Nếu chỉ nghĩ đơn giản tu là để bản thân vui vẻ mỗi ngày thì tốt nhất đừng tu. Nếu chúng ta đều có định hướng cái tâm của mình phát triển về mặt di truyền tốt trong tương lai thì mình nên phải tu. Tu để chỉnh sửa bên trong mình cho tốt và bảo vệ hoặc phát triển nòi giống di truyền của mình, đó mới gọi là tu.
Biên Soạn: Vân Vân
